Bản đồ cho thấy khu vực giao nhau của hòn đảo tín đồ hoang dại cùng hòn đảo bự thiết bị nhị là con sông rộng lớn näm trước phương diện bọn họ.

Bạn đang xem: Cha của cục cưng là một tổng tài

“Con sông này..” – Giọng Ngụy Bắc đột ngột dừng lại.

Dòng sông này trọn vẹn khác cùng với các gì bọn họ muốn hóng Theo phần trăm phóng lớn trên phiên bản trang bị, lòng sông g khoảng tầm 50m, nhưng bờ bên kia sông rộng lớn ít nhất hơn 100m.


bên cạnh đó, ban đầu bọn họ chỉ lo sông sâu, sông tan xiết thì hại btrằn thường xuyên không qua sông được. Thực ra, bè mộc không dành riêng cho sông trước mặt, vì sông phân bổ xum xuê, có rất nhiều thủy sinh tươi giỏi, cây tdiệt sinh nổi sông, cao mức độ vừa phải nửa tín đồ.

Dòng sông trông khôn cùng thật sạch sẽ hoàn toàn có thể bắt gặp bãng đôi mắt hay phù sa đen mặt dưới sông, khu vực trước phương diện giống như một vùng khu đất váy đầm lầy rộng.

“Sao lại nhỏng này?”

“Chúng ta đã từng đi theo như đúng bản đồ vật.”

Lục Khánh Nam nhì tay gắng tấm bạn dạng đồ vật thời cổ xưa quý giá này, hai đôi mắt mnghỉ ngơi lớn, nhìn chằm chặp tọa độ hiện trên bạn dạng đồ dùng, tiếp đến hung hãng quan sát chăm bẳm vùng khu đất sình lầy trước phương diện.

Bản đồ vật biểu hiện rõ ràng một con sông, làm sao nó hoàn toàn có thể biến một đầm lây?

Ckhông còn tiệt!

cũng có thể là cũng chính vì mẫu váy lầy to con này, tương đối nước xum xuê, không khí vượt không khô thoáng, đều bạn nhoáng cảm thấy chân tất cả chút nặng nề năn nỉ, sống lưng tất cả chút ớn lạnh lẽo.


Đọc tiếp trên TАмliπh247.me nhé !

Mặt ttránh trên đầu bị mây dày đậy tủ, khung trời xám xịt, lừng chừng có phải là ảo giác không, những tín đồ cảm giác sau khi đến đây, nhân loại giống như lạng lẽ bất ngờ đột ngột.

“Tôi ko nghe thấy giờ đồng hồ ve sầu, giờ côn trùng và giờ đồng hồ chim” – Cua Biển thẳng tâm sự mọt ngủ ngờ trong tâm những bạn Nhỏng thể bao gồm điều nào đấy cấm ky xung quanh địa điểm này, không có sinc trang bị sinh sống làm sao sinch sống. Hoặc rất có thể tất cả điều nào đấy quyết liệt bao bọc trên đây khiến phần nhiều sinc đồ vật hầu như bỏ chạy.

Mọi bạn không ngoài nín thsinh sống, chú ý nhau.

Có xúc cảm nlỗi họ đã ngơi nghỉ chỗ mà họ không nên cho.

Ánh đôi mắt của đều tín đồ không ngoài chú ý về phía Quách Cao Minh.

Quách Cao Minh cau ngươi quan sát bao phủ, không chỉ thị ngay chớp nhoáng hành động ra làm sao, dẫu vậy giọng điệu siêu bình tĩnh: “Mùi hăng mũi mất tích rồi”

*

Cả chục con người trong số bọn họ không nói cần lời khi nghe đến lời thủ thỉ của Kiều Bích Ngọc.

“Trlàm việc lại con đường cũ”- Quách Cao Minh chỉ dẫn quyết định kết thúc khoát.

Anh không phải là thần thánh gì, trong trường hợp phi lý này, bình yên của đều bạn đề xuất được đặt lên bậc nhất.

Lục Khánh Nam thầm thsinh hoạt phào vơi nhõm trong trái tim, anh ta thiệt sự không tồn tại dũng khí vượt qua váy đầm lầy này, luôn luôn cảm thấy vào đầm lầy này có dòng gì đấy hết sức kinh khủng.

Bây Giờ có tương đối nhiều trang rước văn bản của bên mình về đăng. Các các bạn cố gắng vào trang mối cung cấp bên trên hình đọc để chúng bản thân tất cả cồn lực ra cmùi hương new. Chứ các bạn cđọng phát âm ngơi nghỉ trang không giống, trang mối cung cấp không tồn tại fan phát âm, thì bọn chúng mình đành lòng buộc phải dừng lại. Chúng mình luôn mong muốn nhận thấy sự ủng hộ của các bạn. Chúc chúng ta luôn vui vẻ!

“Nhanh! Nkhô nóng, tảo trsống lại!”

Trước khi quá muộn, bầy bọn họ đề xuất mau lẹ bong khỏi đây, tìm một nơi bình thường nhằm sinh hoạt, chờ mai sau ttránh nắng và nóng, Lúc bao gồm nẳng, phần đa tín đồ luôn hoàn toàn có thể cảm thấy yên tâm rộng.

Mọi tín đồ đều không đủ can đảm phân vân, mau lẹ rút lui.

“Đi theo phiên bản đồ gia dụng nhằm quay lại”

Lục Khánh Nam với Ngụy Bắc đang tra cứu con đường cùng với phiên bản vật dụng, đối với hướng la bàn,: “23 độ Đông Nam”

“Tại sao em nói đây là quần đảo sản phẩm ba?” – Quách Cao Minc bước nhẹ nhàng cho bên cô, nhỏ dại giọng hỏi.

“Trong đầu em bao gồm tiếng nói, đi qua cái đầm lầy này, đối lập bao gồm hòn đảo trang bị ba”

Kiều Bích Ngọc ko giấu giếm chúng ta, thiết yếu cô cũng băn khoăn chuyện gì vẫn xảy ra.

“Hòn đảo vật dụng ba rất nguy khốn. Có không hề ít dã thú hung dữ?”

Quách Cao Minc biết cực kỳ không nhiều về quần hòn đảo, bên dưới bé mắt của anh đông đảo hòn đó là sinc sinh sống một nhóm mập những người hoang dã thiếu hụt vnạp năng lượng minc, đầy thú hoang.

“Giọng nói đó không lộ diện nữa” – Cô lắc đầu.

Hiện giờ xảy ra cự ôm đồm to vùng phía đằng trước.

Quách Cao Minh cau mi quan sát Lục Khánh Nam và Ngụy Bắc tuồng như đã mắng nhau, đấy là bao giờ bên cạnh đó trọng tâm trạng bất đồng quan điểm.

Gương khía cạnh của anh ý sầm lại, sải bước về vùng phía đằng trước, chuẩn bị giáo huấn họ một trận, tuy thế Lục Khánh đang chạy đến và hét lên: “Cao Minh, bọn họ cấp thiết ra ngoài!”

“Anh im miệng!” – Ngụy Bắc Đen mặng măng – “Anh tất cả biết quan sát bản thứ không đó?”

Lục Khánh Nam thảng hoặc thấy băn khoăn lo lắng rkhông nhiều gào: “Chúng ta đi dạo nửa giờ rồi, anh coi, bên nên vẫn còn tồn tại dòng đầm lầy này. Nếu như anh bao gồm năng lực dẫn đội, thì anh đi mang đến tôi xem”

Bầu trời vẫn xám xịt, theo suy đoán thù phương diện ttránh đang bắt đầu lặn vào một tiếng nữa, càng nhằm lâu thì thực trạng càng tồi tệ.

“Cùng nhau tìm”

Những bạn vào nhóm của mình được tạo thành tía nhóm, bọn họ chỉ có thể nắm bắt thời hạn với kiếm tìm biện pháp thoát ra đều hướng.

Kết quả, bọn chúng ta đi vòng vèo một dịp, đột nhiên vẻ khía cạnh ai cũng kinh ngạc, trong tâm nổi lên một tia lo ngại.

“Làm sao cthị xã này có thế?”

Một làn sương nước mỏng mảnh ban đầu bốc lên gàn dân trong không gian bao bọc,cùng chúng ta thực thụ rất có thể cảm giác trung bình nhìn sẽ sút dần dần.

Kiều Bích Ngọc quan sát lũ chúng ta, đùng một cái nói: “Nếu không ra được, chúng ta cũng có thể thông qua váy đầm lầy này, đối lập là 1 trong vùng đồng bởi rộng lớn cỏ cây tươi tốt” Đồng bãng an ninh rộng váy đầm lầy.

“Quá điên rồ, bản vật dụng môi trường thiên nhiên địa lý ở đây hoàn toàn bất ổn. Chúng †a tránh việc nôn nả tiến lên”

“Đúng vậy, đầm lầy này chỉ có thể đi bộ qua nước. Nước không sâu, cơ mà ai biết được đồ vật gì đã nổi lên từ 1 vị trí nlỗi này”

“Nhưng giờ bọn họ tất cả đi ra ngoài được không?” – Kiều Bích Ngọc dìu dịu hỏi, dập tắt số đông mộng ảo viển vông của họ, đến mặc dù cho là tai ương thì cũng chỉ rất có thể đương đầu cùng với nó.

Kiều Bích Ngọc cảm thấy bản thân đang đi vào trên đây, giống hệt như có trang bị gì đó dẫn dắt bầy chúng ta đi về vùng trước, cũng không hề cách nào tháo lui.

Không khí không khô thoáng với giá lạnh, lòng tin của hầu hết fan rất nhiều căng thẳng, hai má lạnh mát, nhìn chảm chằm bao bọc, trước khía cạnh là một trong váy đầm lầy tươi giỏi, nước cạn, nhiều cây tbỏ sinch tương đương sậy mọc rải rác và cực kì im tĩnh.

Xem thêm: Diễn Biến, Kết Cục Của Chiến Tranh Thế Giới Thứ 2, Chiến Tranh Thế Giới Thứ Hai

Chết thì bị tiêu diệt mười tám năm sau vẫn đang là hảo hớn Mọi tín đồ đông đảo cnạp năng lượng răng đi xuống.