Chỉ cần có ánh mặt trời tôi sẽ rực rỡ

-
BẠN ĐANG ĐỌC

Chỉ cần có ánh mặt trời, tôi sẽ rực rỡ

General Fiction

Đây không phải truyện mình edit, chỉ đăng lên wattpat để tiện theo dõi offline

#hài #langman #ngontinh

Người cuồng Ultraman nhất có lẽ là bạn cùng bàn với tôi, Lan Vũ Tiệp. Cậu ấy chẳng những mua mười hai mô hình Ultraman mà còn mua một quyển "Tìm hiểu về Ultraman" viết về tất cả nhân vật xuất hiện trong Ultraman. Cậu ấy thân với Đỗ Dực hơn nên cho Đỗ Dực mượn đọc trước nhất. Hùng Linh cũng muốn mượn nhưng cậu ấy lại cho tôi mượn trước.Bạn đang xem: Chỉ cần có ánh mặt trời tôi sẽ rực rỡ

Về nhà, tôi ngấu nghiến từng trang sách mà quên ăn quên ngủ, dĩ nhiên cũng quên mất là phải làm bài tập.

Bạn đang xem: Chỉ cần có ánh mặt trời tôi sẽ rực rỡ

Ba ngày sau, tôi đem sách trả cho Lan Vũ Tiệp, cậu ấy mới lấy sách cho Hùng Linh mượn. Trong giờ thể dục, sau khi nhảy dây mỏi mệt, chúng tôi ngồi dưới gốc cây dừa to đùng nói chuyện phiếm. Hùng Linh thần thần bí bí nói nhỏ với tôi: "Tiểu Du, hình như Lan Vũ Tiệp thích cậu..."

Lòng tôi chấn động như gặp động đất. Mặc dù tôi đã từng đặt câu với từ "Thích" này nhưng đây là lần đầu tiên tôi hiểu nó theo một cách khác. Lúc trước, khi đặt câu, tôi đều dùng từ "Thích" để biểu đạt tình cảm của tôi với thiên nhiên, với thầy cô. Vậy nên phản ứng đầu tiên của tôi lúc này là: Không thể nào! Tôi luôn cho rằng tình cảm gữa tôi và Lan Vũ Tiệp vô cùng trong sáng thuần khiết, là mối quan hệ thân tình giữa người dân tộc thiểu số và người Hán.

Lòng tôi nhộn nhạo, dùng cách viết văn của học sinh tiểu học để miêu tả chính là "trong lòng như có con thỏ chạy qua chạy lại". Tôi nhăn nhó hỏi Hùng Linh: "Sao cậu biết được?"

Hùng Linh thấy tôi tò mò, liền nói: "Tớ mượn sách trước nhưng cậu ấy lại cho cậu mượn trước, mà tớ nhớ hình như cậu cũng không hỏi mượn. Vậy nên chắc chắn cậu ấy thích cậu."

Tôi ngu ngơ gật đầu. Tôi không biết vậy có phải là thích không, nhưng nghe Hùng Linh nói thế thì tôi cảm thấy chắc là cậu ấy thích tôi thật. Nhưng mà...tôi không thích cậu ấy. Khi đó tôi không có cảm giác đặc biệt với con trai, có lẽ vì bị đè nén lâu như vậy nên mới vừa lên sơ trung mới xảy ra bi kịch tôi thích tới tận bốn nam sinh cùng một lúc.

Trở lại chuyện chính, Hùng Linh nghiêm túc hỏi tôi có thích ai không, còn dụ dỗ: "Chỉ cần cậu nói ra thì tớ cũng sẽ nói cho cậu nghe người tớ thích là ai."

Oan uổng quá, thực sự là tôi không thích mà, chẳng lẽ tôi phải nói người tôi thích là Ultraman Taro? Tôi nhìn vẻ mặt mong đợi của Hùng Linh, quyết định sẽ nói đại cái tên nào đó, đây hoàn toàn là một lời nói dối thiện ý. Trong đầu tôi lần lượt hiện lên gương mặt của từng bạn nam trong lớp. Tôi thấy chỉ có ba người là có dáng dấp cũng được, trong ba người thì có hai người khá cao, một người là Trần Hồng, người còn lại chính là Đỗ Dực. Từ nhỏ tôi đã khá hư vinh, vì vậy cho dù là nói dối Hùng Linh thì cũng phải tìm một người có dáng dấp đẹp một chút, mà mắt thẩm mĩ của tôi của tôi cũng không tệ lắm.

Hùng Linh rất tán thành vỗ vỗ vai tôi: "Mắt nhìn người của cậu thật không tệ. Tớ thấy lớp trưởng Trần Hồng của chúng ta là nam sinh ưu tú nhất, vừa cao vừa đá bóng giỏi, có rất nhiều nữ sinh thích cậu ấy."

Từ trước đến nay tôi đều không có hứng thú với việc người này thích ai, ai là đối tượng mà người khác thích gì gì đó nên tôi không hiểu tại sao con gái phải nói ra bí mật của mình để xiết chặt tình bạn, mà đa số bí mật là nam sinh mình thích. Thường thì bọn họ nói sẽ cho bạn biết một bí mật, nhưng tôi có thể khẳng định những điều đó chắc chắn không phải là bí mật.

Xem thêm: 21 Mẹo Chữa Mồ Hôi Trộm Theo Cách Dân Gian ''Dễ Như Ăn Kẹo''

"Vậy, bây giờ tớ sẽ nói người tớ thích", Hùng Linh ngượng ngùng nói.

"Cậu nói đi", nghe bí mật của Hùng Linh cũng là một sự thỏa mãn.

"Thật ra, người tớ thích là Đỗ Dực", Hùng Linh nói xong liền đỏ mặt, hoàn toàn đối lập với người mặt dày như tôi. Sau khi nghe cô ấy nói ra tên Đỗ Dực, tôi như muốn lên cơn suyển, thiếu chút nữa là bị sặc chết. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có người thích Đỗ Dực.

Tôi vừa uất ức vừa xoa cái mông đang sưng tấy của mình, bĩu môi lâu thật lâu, cuối cùng không nhịn được nói: "Bộ phận đi tiểu của Đỗ Dực dài hơn con, nhất định khi ngủ cậu ta lấy dây buộc lại!"

Vẻ mặt của mẹ tôi lúc đó...tôi không biết nên diễn tả như thế nào. Chỉ là từ đó về sau, mẹ không bao giờ nhắc đến chuyện tè dầm của Đỗ Dực, mà đó cũng là lần cuối cùng tôi tè dầm.